Cô gái tên Linh, ngồi ở một góc phòng karaoke sau khi khách đã về hết. Ánh đèn mờ vàng nhạt phản chiếu lên gương mặt còn rất trẻ nhưng đã phảng phất nhiều suy tư. Hôm đó, cô quyết định kể câu chuyện của mình cho vài người bạn cùng nghề, như một cách trút bớt những điều chất chứa bấy lâu.
“Nghe thì ai cũng nghĩ nghề tụi mình chỉ toàn điều xấu,” Linh cười nhẹ, tay xoay xoay ly nước. “Nhưng thật ra… không hẳn vậy đâu.”
Cô kể, công việc của cô là ngồi cùng khách, rót bia, chọn bài hát, cười nói cho không khí vui vẻ. Nhiều người gọi đó là “nghề tay vịn” với ánh nhìn đầy định kiến. Nhưng với Linh, đó cũng là một công việc dịch vụ – nơi cô học được cách quan sát con người.
“Có những chú, những anh tới đây không phải để chơi bời,” cô nói chậm rãi, “mà chỉ để tìm người nghe họ nói chuyện. Có người áp lực công việc, có người cô đơn, có người gia đình không hạnh phúc… Mình ngồi đó, nghe họ tâm sự, đôi khi chỉ cần gật đầu hay cười nhẹ thôi, họ đã thấy đỡ hơn rồi.”
Linh bảo, nhờ công việc này, cô học được cách kiên nhẫn, cách đọc cảm xúc người khác, và cả cách tự bảo vệ mình.
“Không phải khách nào cũng xấu. Có người rất tử tế. Họ dạy mình cách sống, cho mình lời khuyên. Có người còn giúp mình tiền học nữa… nếu mình biết giữ giới hạn.”
Cô ngừng một chút, ánh mắt chùng xuống.
“Nhưng… để đứng được ở đây, đâu phải ai cũng có lựa chọn.”
Linh sinh ra ở một vùng quê nghèo. Bố mất sớm, mẹ bệnh nặng, em trai còn đang đi học. Năm 18 tuổi, cô lên thành phố với hy vọng kiếm tiền phụ giúp gia đình. Ban đầu cô làm phục vụ quán ăn, lương ít ỏi, không đủ tiền thuốc cho mẹ.
“Có lần mẹ nhập viện mà trong túi mình chỉ còn vài chục nghìn,” cô kể, giọng nghẹn lại. “Lúc đó… mình thấy bất lực lắm.”
Một người quen giới thiệu cô vào làm ở quán karaoke. Ban đầu cô sợ, rất sợ. Nhưng rồi khi nhìn hóa đơn viện phí, cô gật đầu.
“Ngày đầu tiên đi làm, mình khóc cả đêm,” Linh cười buồn. “Không phải vì bị ai làm gì, mà vì thấy cuộc đời mình rẽ sang hướng khác… nhanh quá.”
Những ngày sau đó, Linh học cách thích nghi. Cô đặt ra nguyên tắc cho bản thân: không đi quá giới hạn, không để ai ép buộc, và luôn giữ lòng tự trọng.
“Có thể người ta không hiểu, nhưng mình biết mình đang làm gì,” cô nói. “Mình kiếm tiền bằng công sức của mình, bằng thời gian, bằng việc chịu đựng ánh nhìn của người khác.”
Nhờ công việc đó, mẹ cô được chữa bệnh, em trai được đi học tiếp. Cô gửi tiền về đều đặn mỗi tháng.
“Mẹ mình không biết mình làm nghề gì,” Linh khẽ nói. “Chỉ biết mình làm ở ‘quán hát’. Mẹ hay nói: ‘Miễn là con sống đàng hoàng là được.’ Nghe vậy… mình càng phải cố gắng giữ mình.”
Cô nhìn những người bạn xung quanh, mỉm cười nhẹ:
“Không phải tụi mình xấu. Chỉ là hoàn cảnh đẩy tụi mình vào chỗ này thôi. Và nếu mình đủ mạnh mẽ, mình vẫn có thể giữ được phần tốt trong con người mình.”
Ngoài kia, tiếng xe cộ vẫn ồn ào, ánh đèn thành phố vẫn sáng rực. Linh đứng dậy, khoác áo, chuẩn bị cho một ca làm mới.
Cuộc đời cô có thể không giống những gì cô từng mơ ước. Nhưng trong những góc tối ấy, cô vẫn cố giữ cho mình một chút ánh sáng – đủ để bước tiếp.